Kỳ II: Di dân đồng tính tại Hoa Kỳ

Tại Hoa Kỳ, cộng đồng di dân đồng tính Việt nhỏ bé của chúng ta là một thành phần của cộng đồng di dân đồng tính lớn hơn. Cho nên, trước khi bàn bạc chuyện cộng đồng chúng ta đã và sẽ đóng góp gì cho cuộc đấu tranh chung của người đồng tính tại Hoa Kỳ, hãy xem người di dân đồng tính nói chung đã và đang bị đối xử như thế nào trong khuôn khổ luật pháp Hoa Kỳ.
Ngoài việc người đồng tính tại Hoa Kỳ, nói chung, bị từ chối quyền được kết hôn và nhân quyền này không được công nhận bởi chính phủ liên bang Hoa Kỳ. Di dân đồng tính tại Hoa Kỳ, nói riêng, đã và đang chịu một đối xử khắc khe bởi cơ chế hiện hành của luật di dân tại Hoa Kỳ. Và vì thế, công cuộc đòi hỏi cho việc chấn chỉnh và cải cách luật di dân Hoa Kỳ được dẫn đầu bởi tổ chức "the National Lesbian Right Center - tạm dịch là “Trung Tâm Quốc Gia Cho Quyền Lợi của Đồng Tính Nữ" - sẽ trở thành cuộc đấu tranh mang tính cách riêng tư của cộng đồng di dân đồng tính.
Trong bản tin gửi ra hôm thứ sáu ngày 19 tháng 3 năm 2010 cho diễn đàn điện thư có tên gọi “Out for Justice,” tạm dịch là “Ra Mặt cho Công Lý” do bà Kate Kendel - Giám Đốc Điều Hành của tổ chức nói trên và cô Noemi Calonje - Giám Đốc Dự Án Di Dân của cùng tổ chức này, đã đưa ra và phân tích 7 đặc điểm để giải thích sự ảnh hưởng khắc khe của cơ chế hiện hành của luật di dân tại Hoa Kỳ trên cộng đồng di dân đồng tính.
7 điểm này được tóm lược như sau:
(1) Áp đặt một thời hạn tùy tiện cho người nhập cư ĐLHC chạy trốn bạo lực. Trong nhiều năm, những cá nhân ĐLHC chạy trốn sự đe dọa của bạo lực hoặc cái chết ở nơi họ xuất xứ đã có nộp đơn xin tị nạn tại Hoa Kỳ. Trước năm 1996, những cá nhân này đã có thể nộp hồ sơ tị nạn vào bất cứ lúc nào. Nhưng vào năm 1996, Quốc Hội đã áp đặt một thời hạn có tính cách trừng phạt yêu cầu người đứng hồ sơ xin tị nạn nộp đơn trong vòng 12 tháng khi đến đất nước Hoa Kỳ. Sự giới hạn một năm này đã làm nguy hại đến nhiều cuộc sống và an toàn của vô số người ĐLHC. Nhiều người trong số thân chủ của chúng ta đến Hoa Kỳ không một đồng xu dính túi, bị tổn thương sâu xa bởi bạo lực và sự lạm dụng, còn giấu giếm thân phận một cách sâu kín, và có rất ít hoặc không có phương tiện truy cập thông tin pháp lý. Ở giữa cú sốc và chấn thương, trông mong họ tìm được những nguồn gốc hỗ trợ để nộp đơn xin tị nạn và tìm ra một đại diện pháp lý một cách cần thiết, thì thật là không thực tế và không công bằng.
(2) Thất bại trong việc đối xử các cặp vợ chồng đồng tính công bằng như các cặp vợ chồng dị tính. Hiện nay một công dân Hoa Kỳ hoặc một thường trú nhân hợp pháp trong một cuộc hôn nhân dị tính có thể khiếu nại cho người phối ngẫu sinh trưởng ở nước ngoài của mình để nhập cư hợp pháp vào đất nước này. Tuy nhiên, quyền lợi này bị từ chối cho các cặp hôn nhân cùng giới tính. Có mười chín quốc gia khác cho phép công dân của họ bảo lãnh người phối ngẫu cùng giới tính được hưởng những quyền lợi của người nhập cư. Một cách kinh ngạc, Hoa Kỳ không cho phép chuyện này. Đây là một thái độ xấu hổ của chính quyền. Bởi vì Dự Luật Bảo Vệ Hôn Nhân, trong đó định nghĩa hôn nhân là giữa một người đàn ông và một phụ nữ, ngay cả các cặp phối ngẫu cùng giới tính đã được kết hôn hợp pháp tại tiểu bang Hoa Kỳ hoặc ở nước ngoài cũng không thể di cư dựa trên hôn nhân của họ. Mỗi ngày chúng tôi nghe được những lời cầu khẩn từ các đôi uyên ương tuyệt vọng bị buộc phải lựa chọn giữa người yêu và đất nước mà họ mến yêu. Chúng tôi đã từng mục kích tận mắt những gia đình bị chia lìa và những người phối ngẫu đồng tính bị lôi đi và bị trục xuất mà không có được sự cứu vãn tình thế hợp pháp hoặc hy vọng cho một giải quyết ổn thỏa. Ước tính có khoảng 36,000 cặp hôn nhân dị chủng đồng tính tại Hoa Kỳ và tất cả đều sống dưới sự đe dọa sẽ mất người yêu của mình. Điều bất bình đẳng vô lý này là không thể chấp nhận được.
(3) Di chuyển những người ĐLHC đến trung tâm giam giữ nguy hiểm nơi mà lạm dụng lan tràn. Việc tạm giữ người nhập cư là hình thức phát triển nhanh nhất của sự cầm tù ở đất nước này. Mỗi năm có hàng ngàn người nhập cư, bao gồm hàng ngàn trẻ em, bị di chuyển đến để tạm trú dài hạn tại các trung tâm giam giữ rải rác trong cả nước. Các trung tâm giam giữ này không được kiểm soát chặt chẽ và nhiều nơi có một kỷ lục về sự bê bối quá độ và nhiều tình trạng lạm dụng. Những người ĐLHC đặc biệt dễ bị tổn thương với những điều kiện khắc nghiệt này. Trong một ví dụ đáng chú ý nhất, nhân viên trung tâm giam giữ đã thất bại trong việc cung cấp những thuốc men quan trọng cho Victoria Arrellano, một bệnh nhân hoán đổi giới tính nữ với bệnh AIDS. Những bạn giam của Victoria đã phản đối và kháng nghị nhân viên trại giam để đưa cô đến bệnh viện, nhưng sau những ngày bị bệnh nặng không chăm sóc, cô qua đời. Một khi người nhập cư được đưa đến một trại giam thì có thể nói hầu như vô vọng cho họ để duy trì liên lạc với gia đình, bạn bè, hoặc luật sư của họ những người đang làm công việc biện hộ cho họ.
(4) Bỏ rơi những người nhập cư ĐLHC dễ bị tổn thương trong những gia đình có các thành viên là người ghê sợ đồng tính (homophobic) và ghê sợ hoán chuyển giới tính (transphobic). Nhiều người nhập cư đạt được tình trạng pháp lý thông qua việc nhập cư dựa trên gia đình. Một công dân Hoa Kỳ hoặc một thường trú nhân hợp pháp Hoa Kỳ có thể bảo lãnh cho một số thân nhân, chẳng hạn như con nhỏ và cha mẹ, để di cư hợp pháp vào Mỹ. Đáng buồn thay, nhiều người nhập cư ĐLHC bị loại ra ngoài quyền lợi này là do sự từ chối từ gia đình. Trong nhiều trường hợp, chúng tôi đã từng chứng kiến một số thân nhân có tư cách pháp lý đã từ chối bảo lãnh để trừng phạt một thành viên ĐLHC của gia đình vì định hướng tính dục hoặc nhận định giới tính của họ.
(5) Coi thường luật pháp đặt ra nhằm bảo vệ những người ĐLHC từ sự phân biệt đối xử nơi làm việc. Trong những cộng đồng với số lớn dân số di dân, thì thật sự khó khăn quá mức để thực thi luật bảo vệ người ĐLHC bị phân biệt đối xử bởi vì rất nhiều nạn nhân và nhân chứng thiếu tư cách pháp lý. Những công nhân ĐLHC không có giấy tờ và bị sách nhiễu vì định hướng giới tính hoặc nhận định giới tính của họ thường sợ hãi khi nộp đơn khiếu nại. Nhiều nạn nhân và nhân chứng sợ hãi khi phải ra mặt để báo cáo sự phân biệt đối xử như vậy, vì sự nguy hiểm là họ có thể bị báo cáo tới chính quyền Mỹ. Lợi dụng tình trạng năng động này, những ông chủ lạm dụng hành động với sự hoàn toàn coi thường luật chống phân biệt đối xử và những luật bảo vệ người lao động khác. Chúng tôi đã từng nghe từ các khách hàng bị tấn công tình dục và thể chất rằng họ đã không phàn nàn vì lo sợ họ sẽ bị trục xuất.
(6) Đóng cửa nền giáo dục cấp cao đối với những tài năng di dân ĐLHC trẻ. Đối với nhiều người ĐLHC, đại học là một cơ hội để rèn luyện tính độc lập của chúng ta. Trong khi ở đại học, chúng ta lộ diện, xây dựng một cộng đồng, theo đuổi niềm đam mê của chúng ta, và có được một nền giáo dục để mở ra cánh cửa sự nghiệp và làm gia tăng sự độc lập kinh tế của chúng ta. Nhiều người trẻ tài năng ĐLHC nhưng không có giấy tờ đã từ bỏ đại học bởi vì họ không có tư cách pháp lý để theo đuổi sự giáo dục cấp cao hơn. Điều này đã làm những di dân ĐLHC, cũng như thanh thiếu niên không có giấy tờ hợp pháp khác, bị kẹt lại trong những công việc lương thấp và không thể tận hưởng những cơ hội thay đổi cuộc sống thường đem đến bởi tấm bằng đại học.
(7) Duy trì một bầu chính trị lo sợ làm cho tất cả các nhóm thiểu số dễ bị tổn thương trước sự kết án bất hợp lý. Sự lo sợ đầu độc nền chính trị và bóp méo hệ thống hành pháp của chính phủ chúng ta, nó đe dọa những cộng đồng ĐLHC cũng nhiều như những cộng đồng di dân. Sự chống đối sợ hãi ráo riết đang tạo ra một rạn nứt ngay giữa đất nước của chúng ta và cho sự cam kết của đất nước này về mặt căn bản của sự công bằng và công lý. Tương tự như vậy, những người ĐLHC đều biết rất rõ như thế nào sự căm ghét và sợ hãi là những công cụ cùn mà đã được chứng minh quá hiệu quả vào trọng trách kết tội toàn bộ các thành phần của đất nước đa dạng của chúng ta. Việc thông qua cải cách di dân sẽ báo hiệu sự từ chối vang dội của rạn nứt chính trị. Cải cách di dân là một cơ hội để khẳng định sự cam kết có tính cách quốc gia của chúng ta đối với nhân phẩm, bình đẳng và công bằng cho tất cả.
Qua 7 điểm được phân tích ở trên, chúng ta có thể cảm nhận được là không có cuộc đấu tranh nào là đơn giản và kém quan trọng hơn cuộc đấu tranh nào cả. Cuộc đấu tranh cho cải cách và chấn chỉnh đạo luật di dân làm sao cho có lợi cho người đồng tính di dân, tuy chỉ mới nhen nhúm bắt đầu, nhưng cũng sẽ không kém phần quan trọng so với cuộc đấu tranh công bằng cho hôn nhân của cộng đồng đồng tính.
Và cũng xin mượn lời kết thúc của bản tin đề cập ở trên làm lời kết của bài tiểu luận này: "Không ai có thể mang dùm nước uống của chúng ta. Chúng ta phải tự bước lên phía trước, phải phát biểu ý kiến của mình, và phải là người dẫn đầu."
Nhỏ