My Flower Girl

Violet và tôi là những người bạn thân. Bất kể chuyện gì xảy ra trong cuộc sống tôi, dù có tồi tệ thế nào, cậu ấy luôn động viên, cổ vũ tôi. Khi tôi hé lộ giới tính của mình, cậu ấy là người đầu tiên tôi kể. Khi tôi bị từ chối bởi một cô gái tôi thích, cậu ấy bên cạnh chỉ để bảo tôi hãy thôi than vãn đi. Violet là thế. Cậu ấy luôn nói những gì tôi cần phải biết. Tôi? Tôi quá nhút nhát nên đã không thể nói với Violet rằng tôi thích cậu ấy, tôi chỉ im lặng. Làm sao tôi có thể nói tôi thích cậu ấy, khi Violet là bạn thân nhất của tôi và tôi không muốn làm tổn thương tình bạn giữa hai chúng tôi. Tôi cũng rất lo sợ nhiều việc khác. Tôi không muốn bị cậu ấy cười hay cậu ấy nghĩ đó chỉ là một câu nói đùa. Vì thế, tôi đã rất ngạc nhiên khi Violet bắt đầu trò chuyện với tôi theo một cách khác, qua ngôn ngữ của hoa.

Tôi nhớ rất rõ bông hoa đầu tiên. Khi tôi bước vào lớp, đã trông thấy một nhánh hoa trà trắng trên bàn học của mình. Tôi nhìn xung quanh. Không có ai ở đây cả, cũng không có ghi chú đính kèm, không thể nào biết được ai đã để nhánh hoa lại. Khi những người bạn cùng lớp còn lại của tôi đến, tôi hỏi lần lượt từng người liệu cành hoa này có phải của họ không. Các bạn ấy đều lắc đầu. Tôi bèn để hoa trong tủ khóa cá nhân và tiếp tục làm những việc còn lại trong ngày.

Tôi gặp Violet sau giờ học. Cậu ấy tò mò nhìn tôi khi thấy cành hoa trà trắng được đính vào ba lô của tôi.

- "Từ ai thế?" Cậu ấy hỏi, ám chỉ về cành hoa.

- "Tớ không biết." Tôi nhún vai đáp. "Tớ chỉ thấy nó trên bàn của mình sáng nay."

- "Có vẻ như ai đó có một người hâm mộ bí mật nha." Cậu ấy nói. Tôi tròn mắt ngạc nhiên, sau đó cả hai chúng tôi cùng đi bộ về nhà. Nhà Violet cách nhà tôi không xa, nên tôi luôn đi cùng Violet về nhà cậu ấy trước. Chúng tôi vừa trò chuyện về những gì đã làm ngày hôm nay và sự căm ghét của chúng tôi dành cho giáo viên, nhưng phần lớn thời gian, chúng tôi mò mẫm đoán về cành hoa trà trắng. Violet cho rằng cành hoa là một trò đùa cố ý của bọn con trai. Tôi cũng không chắc. Nếu là bọn con trai, ắt hẳn bọn họ đã muốn xem tôi nhận hoa như thế nào và một trong số bọn con trai sẽ hỏi tôi về cành hoa. Violet tạm biệt tôi khi chúng tôi đến nhà của cậu ấy, tôi hướng về nhà mình, quên béng đi về cành hoa trà trắng cho đến khi mẹ tôi nhìn thấy cành hoa ấy.

- "Ai tặng hoa cho con thế?" Mẹ tôi hỏi.

- "Con không biết, mẹ ạ." Tôi vừa đáp vừa cắm nhánh hoa vào lọ hoa trên góc bếp." Con thấy bông hoa được để trên bàn học mình vào buổi sáng."

- "Con làm mẹ nhớ những việc đáng yêu mà bố con từng làm lúc bố mẹ mới quen. Bố đã tìm ý nghĩa của từng loại hoa và tặng mẹ một bông hoa chi tử." Mẹ tôi đáp, thoáng suy tư.

- "'Ý nghĩa của từng loại' là gì vậy mẹ?" Tôi hỏi.

- "Mỗi loại hoa có một ý nghĩa riêng, như hoa chi tử có nghĩa là: "Tình yêu bí mật". Mẹ tôi hạnh phúc thì thầm. Tôi đảo mắt nhìn rồi đi về phòng mình. Tôi bắt đầu bài tập về nhà, môn toán, nhưng những tiết lộ của mẹ làm tôi tò mò. Tôi quyết định vào mạng, google 'hoa trà trắng'. Tôi nhanh chóng tìm thấy ý nghĩa của hoa: "Bạn thật đáng yêu". Tôi chợt tự hỏi liệu người để cành hoa trà trắng ấy trên bàn tôi có biết ý nghĩa của hoa này không. Cuối cùng tôi quyết định gạt bỏ suy nghĩ ngớ ngẩn ấy và quay lại với bài tập toán.

Ngày tiếp theo, một bông hoa khác được đặt trên bàn của tôi. Đó là một bông hoa cẩm chướng màu đỏ. Tôi thở dài vô vọng. Nhận được hoa trên bàn hai ngày liên tiếp không thể là trùng hợp ngẫu nhiên. Khi tôi đặt hoa lại trong tủ khóa cá nhân, tôi tự hỏi ý nghĩa của bông hoa lần này là gì. Vào cuối ngày, Violet lại nhắc về bông cẩm chướng đỏ trong ba lô của tôi.

- "Cậu được nhận thêm một bông hoa khác à?" Violet hỏi. Tôi gật đầu.

- "Cậu biết không mỗi loại hoa đều có ý nghĩa riêng cả đấy." Tôi nói.

- "Uh, tớ cũng biết." Violet trả lời.

- "Tối qua tớ lên mạng tìm ý nghĩa của hoa trà trắng, thì ra hoa ấy có ý nghĩa là: "Bạn thật đáng yêu"." Tôi cười nói.

- "Huh, có vẻ thú vị đây." Violet nhẹ nhàng đáp.

- "Ý tớ là, ai lại nghĩ tớ đáng yêu chứ?" Tôi vừa hỏi vừa chỉ về trang phục của mình cũng như ngoại hình.

- "Vậy hoa cẩm chướng đó có nghĩa là gì thế?" Cậu ấy đột ngột đổi hỏi và đổi chủ đề. Tôi nhún vai.

- "Tớ vẫn chưa tìm ý nghĩa của hoa này, tớ sẽ làm khi về nhà." Tôi chào tạm biệt Violet khi cô ấy bước lên bậc tam cấp vào nhà, tôi lại tiếp tục đi, hướng về nhà mình. Tôi nhanh chóng tìm trên mạng và biết được ý nghĩa của hoa cẩm chướng màu đỏ: "Tim tôi nhói đau vì bạn". Tôi chìm trong suy nghĩ. Nếu tôi có một người hâm mộ bí mật, sẽ dễ hiểu hơn nhiều nếu người ấy chỉ tặng tôi một bông hoa hồng, trừ khi người ấy tặng các loại hoa khác nhau cho tôi vì ý nghĩa riêng biệt của từng loại. Tôi cố nghĩ xem ai đã tặng hoa cho tôi. Tôi chợt nghĩ đến Violet, nhưng ý nghĩ ấy nhanh chóng được đẩy lùi. Tôi quyết định ngày mai sẽ đi học thật sớm để xem liệu tôi có thể bắt được ai đã tặng hoa cho tôi. Khi tôi bước vào lớp học, không có một bông hoa nào trên bàn cả. Tôi cười toe. Người tặng hoa bí mật vẫn chưa đến. Tôi liền đứng ra khỏi tầm nhìn của cửa ra vào và chờ đợi. Tôi nghe tiếng bước chân và lắng nghe một cách chăm chú, có người đang đi đến lớp rất nhanh. Cửa lớp mở ra và Violet bước vào. Cậu ấy trông rất đỗi ngạc nhiên khi thấy tôi ở đấy.

- "Cậu đang làm gì ở đây?" Cậu ấy hỏi.

- "Tớ đang chờ người tặng hoa bí mật". Tôi đáp. "Thế cậu làm gì ở đây?"

- "Thỉnh thoảng tớ vẫn thường đến trường sớm vào buổi sáng để giúp thầy cô lau bảng và để ghế xuống." Violet trả lời.

- "Tại sao thế?" Tôi hỏi lại.

- "Vì tớ được thầy cô giúp đỡ, kèm thêm rất nhiều và vài việc khác nữa." Violet đỏ mặt đáp, ắt hẳn là cậu ấy xấu hổ khi thừa nhận mình bị điểm kém.

- "Ồ... thế cậu có thấy ai để lại hoa cho mình chưa?" Tôi hỏi.

- "Không, tớ rất tiếc." Violet đáp. Tôi thở dài. Tôi giúp Violet để những chiếc ghế xuống và lau bảng, sau đó cậu ấy đến một phòng của một giáo viên khác. Tôi chờ cả buổi sáng nhưng không thấy ai xuất hiện cùng với bông hoa nào cả. Khi tiết thứ hai kết thúc, tôi để sách lại trong tủ cá nhân và thấy một cành hoa thủy tiên vàng được dán vào lỗ thông của tủ. Tôi nhìn chằm chằm vào bông hoa.

- "Đang trêu tôi sao?" Tôi lẩm bẩm với bông hoa màu vàng.

- "Cậu lại tự nói chuyện một mình à?" Tôi nghe tiếng của Violet từ phía sau.

- "Cậu nhìn nè." Tôi vừa nói vừa chỉ vào tủ khóa cá nhân.

- "À, dù người hâm mộ bí mật là ai đi nữa, thì chắc chắn người ta nhanh trí hơn cậu." Violet nói.

- "Cảm ơn." Tôi càu nhàu đáp và đặt bông lại trong tủ khóa cá nhân. Violet cười và tôi theo cậu ấy đi ăn trưa.

- "Tại sao cậu lại giữ chúng?" Violet chợt hỏi khi tôi đang ăn.

- "Huh?" Tôi hỏi lại.

- "Những bông hoa ấy mà, sao cậu lại giữ chúng?" Violet hỏi lại.

- "À, thì ai đó đang trải qua kha khá rắc rối chỉ để tặng hoa cho tớ, với lại, kể cả khi đây chỉ là một trò đùa, thì bây giờ tớ cảm thấy cũng vui vui khi nghĩ rằng có ai đó thích tớ." Tôi đáp.

- "Chà, ngày mai là thứ bảy, tớ nghĩ cậu sẽ không có bông hoa nào trong vài ngày tới." Violet đáp.

- "Yeah." Tôi gật đầu đáp.

Tối hôm ấy tôi về nhà, cảm thấy nhẹ nhõm vì cuối tuần sẽ không có hoa nhưng sáng hôm sau khi tôi thức giấc thì mẹ gọi vào phòng khách.

- "Victoria, con có một thứ dưới nhà này." Mẹ gọi tôi. Tôi loạng choạng lăn ra khỏi giường và đi xuống cầu thang. Khi tôi vừa bước xuống thềm nhà, mẹ tôi đã đứng sẵn ở đấy với một bông hoa lạ màu đỏ tía.

- "Ôi, không đời nào... LÀM THẾ NÀO?" Tôi tức giận hỏi. Mẹ nhìn tôi một cách tò mò.

- "Mẹ thấy hoa được dán vào hộp thư trước nhà sáng nay." Mẹ tôi đáp.

- "Dù sao thì đây là hoa gì vậy mẹ?" Tôi hỏi vì chưa bao giờ nhìn thấy một bông hoa như thế này.

- "Mẹ nghĩ đó là hoa cẩm nhung." Mẹ tôi đáp. Tôi nhận lấy bông hoa từ mẹ và quay trở lại phòng mình.

- "Con đi đâu đấy?" Mẹ hỏi.

- "Con muốn tìm thêm vài thông tin." Tôi trả lời. Với sự giúp đỡ của máy vi tính, tôi tìm ra ý nghĩa của hoa cẩm nhung và hoa thủy tiên vàng. Hoa thủy tiên vàng có nghĩa là: "Tình yêu không được đáp trả". Và gloxinia mang ý nghĩa "Yêu từ ánh nhìn đầu tiên". Bằng sự quyết tâm, tôi thay quần áo, ra cửa hiệu tạp hóa và mua thật nhiều nước giải khát có chất caffein. Đêm đó, với sự hỗ trợ của cà phê, tôi thức cả đêm và chờ đợi.

Khoảng 5h sáng ngày chủ nhật, tôi thấy một người bước dọc theo con đường. Tôi vội chạy xuống cầu thang để nhìn rõ hơn. Tôi cẩn thận hé cửa sổ trước để nhìn, từ góc nhìn ấy, tôi có thể dễ dàng thấy được người đó là ai. Người đó từ từ đi dọc xuống đường, dừng lại trước nhà tôi và hướng về phía cánh cửa. Người đó ở gần tôi đến mức tôi có thể thấy được hình dáng của cành hoa trong tay người ấy.

"Đây rồi!" Tôi nói với chính mình. Khi người ấy vừa tiến lại hộp thư trước cửa nhà, tôi liền đặt tay lên nắm cửa. Tôi nghe tiếng mở nắp hộp thư nên nhanh chóng mở cửa.

- "HA!" Tôi la lên khi thấy người ấy. Người ấy làm rơi những bông hoa màu trắng li ti khắp khắp sàn. Tôi khựng lại, sửng sốt.

- "Violet?" Tôi hỏi lại. Violet bỏ chạy thật nhanh, hướng về phía nhà của cậu ấy. Tôi quá sửng sốt và ngạc nhiên nên không kịp đuổi theo cậu ấy. Khi tôi đã dần lấy lại thăng bằng thì cậu ấy đã đi từ lâu. Tôi biết tôi không nên gọi Violet lúc này vì tôi sẽ đánh thức bố mẹ của cậu ấy và tôi biết cậu ấy sẽ để tôi vào nhà nếu tôi ghé qua. Tôi nhặt lại những bông hoa nhỏ trên sàn. Mẹ tôi đã dậy và bước xuống cầu thang.

- "Mẹ ơi, mẹ có biết hoa này tên gì không?" Tôi vừa hỏi vừa đưa mẹ xem những bông hoa trắng nhỏ li ti.

- "Mẹ tin rằng đó là hoa dương mai." Mẹ tôi đáp

- "Cảm ơn mẹ..." Tôi vừa đáp vừa đi lên lầu.

- "Có chuyện gì sao con?" Mẹ hỏi

- "Không, không có gì đâu mẹ, con chỉ muốn tìm thêm vài thứ nữa." Khi tôi trả lời với mẹ, tôi đã yên vị tại chiếc máy tính của mình. Tôi dò tìm ý nghĩa của hoa dương mai và tim tôi đập loạn nhịp: "Bạn là người duy nhất tôi yêu." Tôi ngồi lại ghế và sắp xếp lại những việc vừa xảy ra. Violet chính là người tặng hoa cho tôi. Cậu ấy biết mỗi loại hoa đều mang một ý nghĩa riêng, cậu ấy từng nói thế với tôi. Chết tiệt, tôi cũng từng nói với cậu ấy ý nghĩa của chúng. Violet cũng biết tôi đang tìm ý nghĩa của chúng, vì vậy, cậu ấy ắt hẳn đã ngụ ý của mình qua những loại hoa khác nhau. Tôi chợt bừng tỉnh.

"Cô ấy thích mình..." Tôi nhẹ nhàng thì thầm với căn phòng trống của mình. Tôi ngồi lại ghế, suy nghĩ thêm một chút. Một ý tưởng chợt đến với tôi, tôi vội vào mạng tìm câu trả lời mình tìm kiếm. Sau vài phút, tôi đã có thứ mình cần.

Tôi biết Violet làm việc tình nguyện tại một phòng khám thú y vào chủ nhật từ 12h trưa đến 3h chiều. Khi mẹ Violet và cậu ấy lái xe về nhà khoảng 3h15 tôi đã ngồi ở cổng ra vào chờ cậu ấy. Mẹ Violet vẫy tay, mỉm cười chào tôi. Violet chợt tái đi, trông cậu ấy như sẵn sàng bỏ chạy thêm một lần nữa.

- "Cháu đến đây có việc gì à, Victoria?" Mẹ cậu ấy dịu dàng hỏi.

- "Cháu cần phải nói chuyện với Violet." Tôi nói, cố tình ám chỉ rằng tôi muốn được nói chuyện riêng với cậu ấy. Mẹ cậu ấy hiểu ý liền vào nhà trước. Violet bước xuống xe một cách dè chừng và tiến về phía tôi như một tù nhân sắp bị treo cổ.

- "Hey..." cậu ấy ngập ngừng.

- "Hey" tôi đáp và bước về phía cậu ấy.

- "Um... tối qua..." cậu ấy bắt đầu, tránh nhìn vào mắt tôi.

- "Yeah, vậy ra cậu là người tặng hoa bí mật, huh?" Tôi hỏi. Violet đỏ mặt.

- "Yeah..." Cậu ấy thừa nhận.

- "Thật ra, tớ đã lên mạng, tìm kiếm một thứ..." Tôi vừa nói vừa lấy ra một bông hoa Violet màu xanh bên trong áo khoác của mình. Violet thoáng bối rối.

- "Cậu chưa bao giờ tìm ý nghĩa của tên mình sao?" Tôi hỏi. Violet lắc đầu. Cậu ấy có vẻ lo lắng khi nghe ý nghĩa của bông hoa nhỏ bé trong tay tôi.

- "Một bông hoa Violet màu xanh có nghĩa là: "Tôi sẽ luôn ở bên cạnh bạn." Tôi đáp. Violet tròn mắt ngạc nhiên và nhận ra ...

- "Ý cậu là... cậu..." Violet lắp bắp nói. Tôi cài nụ hoa màu xanh vào bên tai cậu ấy và mỉm cười.

- "Tớ không tìm thấy một bông dương mai nào cả." Tôi nói. Violet ôm tôi thật chặt.

- "Tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu." Cô ấy thì thầm vào tai tôi.

- "Cậu là người duy nhất tớ yêu." Tôi đáp. Tôi cuối xuống, nhẹ hôn cậu ấy, "cô gái hoa của tớ."

Hết.


by Sy Itha
Khanh chuyển ngữ

Thư tòa sọan

Vì sao Hoán Chuyển? Trong ba nhóm chính của giới chúng ta gồm có Đồng Tính, Lưỡng Tính và Hoán Chuyển giới tính, ngắn gọn là ĐLHC. Hoán Chuyển giới tính là nhóm thứ ba trong khóm từ khởi tạo. Ban đầu chúng tôi chỉ sử dụng ĐLH, chữ H cho từ Hoán và được góp ý từ Hoán này chỉ nói đến sự thay đổi qua lại và không nói lên hết ý nghĩa cho nhóm người chuyển đổi giới tính qua phẫu thuật, chúng tôi đã đồng ý đổi qua từ Chuyển Đổi, và thay thế khóm từ khởi tạo thành ĐLC. Qua thời gian và tìm hiểu thêm một số tài liệu và nhất là khi chạm đến đề tài nhóm người Transgender, chúng tôi quyết định sử dụng cả hai từ Hoán và Chuyển đổi và gom thành Hoán Chuyển.

» more

Kêu gọi bài vở

Tháng Bảy và Nắng

Tháng Bảy của phía bắc vòng đai địa cầu là những ngày nắng hè ấm áp, có khi chói chang rực lửa; của phía nam là những tia nắng hiếm hoi của mùa đông. Nắng còn ở trên môi cười, ánh mắt, và những tâm hồn sinh động, hạnh phúc.

Lẽ dĩ nhiên phải có những cơn mưa, bão tố, những ngày tuyết mù buốt lạnh; nhưng tất cả chúng ta đều biết, ẩn náu quanh mình luôn có những tia nắng rộn rã đón chờ.

Mời các bạn tham gia tạp chí tháng Bảy với chủ đề "Tháng Bảy và Nắng". Hãy cùng chia sẻ những vui buồn thường nhật. Truyện ngắn, tâm tình, tùy bút, thơ, nhạc, phim, ảnh - tạp chí hoan nghênh tất cả dạng sáng tác.

Hạn chót nộp bài: ngày 15 tháng 6 năm 2010

Địa chỉ về ban biên tập:
dlhproject@gmail.com

~