Dưới đáy hồ

Dưới đáy hồ tôi là một nàng thi sĩ. Một nàng thi sĩ có đôi cánh ướt và một đôi nạng gỗ khập khễnh theo tháng ngày. Mỗi một ngày tôi uống một nốc rong rêu. Mỗi một phút giây tôi hít thở giòng nước mát vào huyết quản. Đó là ngày xưa ấy.

Bữa chiều qua thầy tôi ra đề thi thơ. Thầy tôi là một thi sĩ có hai đôi mắt to, một lồi một lõm. Ban đầu tôi rất sợ nhìn vào mắt thầy nhưng lâu rồi cũng quen. Thầy rất quan tâm sự học hỏi của trò và rất khe khắc khô khan. Đôi khi tôi tưởng tượng thử xem khi thầy buông theo bóng dáng chàng thơ, không biết lúc ấy thầy như thế nào. Chắc sẽ là một lãng tử trong dòng cuốn thôi miên và chắc sẽ có khối người mê những giọt nhỏ từ trái tim của thầy. Đó chỉ là tôi tưởng tượng.

Đề tài là "chân hạc đạp đầu tôm". Có phải thầy đã đốt lá phiêu du qua làng mạc ngày xưa của thầy? Tôi không hỏi mà thầy cũng không nói gì sau khi viết tựa đề lên bảng rồi ngồi xuống ghế, cặm cụi viết gì đó vào trang giấy. "Ngày xưa..... ", tôi nghĩ. Tựa vào giấc mơ tôi mân mê đôi cánh. Đôi cánh ướt ngặt nghèo chẳng bao giờ khô để tung bay trên vòm trời cao. Nắng nhàn nhạt lóng lánh xuyên tôi. Đó, phải chăng là những thực tế hơn tất cả những thực tế?

Mải mê theo đuổi đôi chân hạc tôi không còn là tôi ở đáy hồ mà là trên khắp vùng đồng nội, trên những thửa ruộng bát ngát đầy gió mơn man. Tôi nghe tôi trầm lắng hít thở từng mảng thinh không tràn sức sống và tĩnh lặng vào buồng phổi. Người tôi lồng lộng. Thân thể tôi nhẹ nhàng. Tôi phiêu bồng quên lãng. Đôi cánh đã không còn ướt mẹp và thảnh thơi mềm mại theo chiều gió. Đôi nạng gỗ chìm dưới đáy thời gian. Chợt đâu đó tôi nghe tiếng khóc của người đàn bà. Tiếng rên la, cầu khẩn. Những giọt nước mắt. Tiếng kêu gào vang vọng. Tràn lan. Tôi vẫy vùng. Những cụm mây ùn ùn kéo về phủ đầy. "Đây là dòng trôi", thầy tôi lên tiếng trói kéo đôi cánh ngặt nghèo, thân thể run lẩy bẩy của tôi. Người thầy ướt đẫm. Đôi mắt thầy giông tố. Bàn tay nhân từ vuốt ve. Người đàn bà tắt thở. Trên phiến đá bằng phẳng nhuộm đỏ trái ngang. Thầy lặng lẽ đứng lên. Đôi mắt xa xăm rồi cất bước. Gầy guộc. Đôi chân tôi khô đét. Ngồi lên! Ngồi lên tôi hỡi. Tất cả chỉ là một ác mộng.

Bài thơ tôi chẳng bao giờ viết đó là bài thơ có tựa đề "chân hạc đạp đầu tôm". Dưới ánh trăng lờ mờ tôi nhớ tới đôi mắt của người đàn bà đắm đuối nhìn thầy. Nhớ những cánh thư được xếp, ép cẩn thận để trên bàn thầy kèm cánh hoa còn vương sương đọng ở mỗi buổi sớm hôm mà thầy chẳng bao giờ chạm đến. Chỉ có tôi ở những cuối giờ học. Vuốt ve cánh hoa. Bứt từng cánh thả xuống đáy hồ. Rồi dùng đôi nạng đập nát từng màu sắc trộn vào cát, chôn chúng theo thời gian. Mỗi lần như thế đều có mặt thầy phía sau tôi. Chờ tôi hành xử những cánh hoa vô tội rồi thầy mới quay trở vào. Tôi mơ đến tôi ở một bờ biển. Tôi ước có thầy đứng ở phía sau. Xa xa như những lần thầy đứng nhìn vào khoảng lặng xa xôi. Không có người đàn bà với đôi mắt như muốn ôm siết thầy. Người đàn bà theo chân thầy từ xa xưa lắm. Người đàn bà khẳng khiu có đôi tay gân guốc vốc gạo đêm khuya, giã từng hạt nát tan, rồi nhồi ấn miếng bánh hy vọng mong tìm được nét vui trên khuôn mặt lạnh lùng. Thầy vẫn lạnh lùng, dồn ép tất cả ấm nồng vào đôi cánh ướt mẹp của tôi. Người đàn bà theo tôi. Người đàn bà dồn tất cả say đắm vào đôi cánh ướt mẹp của tôi. Đó là những đã qua.

Thầy cũng không còn đòi tôi phải trả bài từ khi người đàn bà tắt thở. Khi đôi môi người đàn bà lạ lùng tím dần và khi cục Adam nhấp nhô khó khăn, hơi thở đứt quảng "tôi biết, chúng ta chẳng thể nào yêu nhau. Tôi đã là tôi nhưng anh chưa từng là anh." Dòng máu đỏ nhỏ giọt từ mép người đàn bà. Thầy lao đao. Tôi biết. Tôi hiểu. Thầy cũng đã từng là người đàn bà ấy. Trong giây phút bồng bột nào đó hay thể trong chính giây phút ấy thầy đã sống như người đàn bà, cùng người đàn bà để rồi dính chặt vào nhau. Đôi nạng nặng nề. Thầy tôi nhắm mắt sau khi dặn dò. Khi một nửa đã không còn tồn tại, khi một nửa đã lạnh buốt thì nửa kia cũng không còn thiết tha hơi thở và những ấm nồng đóng khung. Những chẳng thể còn có được. Đó là chuyện tình thầy tôi.

Hôm nay, dưới đáy hồ không còn tôi vì tôi không còn là thi sĩ. Tôi cũng không có đôi cánh ướt hay đôi nạng buồn phiền. Đó có là sự thật?


Vân Nghiên


Thư tòa sọan

Vì sao Hoán Chuyển? Trong ba nhóm chính của giới chúng ta gồm có Đồng Tính, Lưỡng Tính và Hoán Chuyển giới tính, ngắn gọn là ĐLHC. Hoán Chuyển giới tính là nhóm thứ ba trong khóm từ khởi tạo. Ban đầu chúng tôi chỉ sử dụng ĐLH, chữ H cho từ Hoán và được góp ý từ Hoán này chỉ nói đến sự thay đổi qua lại và không nói lên hết ý nghĩa cho nhóm người chuyển đổi giới tính qua phẫu thuật, chúng tôi đã đồng ý đổi qua từ Chuyển Đổi, và thay thế khóm từ khởi tạo thành ĐLC. Qua thời gian và tìm hiểu thêm một số tài liệu và nhất là khi chạm đến đề tài nhóm người Transgender, chúng tôi quyết định sử dụng cả hai từ Hoán và Chuyển đổi và gom thành Hoán Chuyển.

» more

Kêu gọi bài vở

Tháng Bảy và Nắng

Tháng Bảy của phía bắc vòng đai địa cầu là những ngày nắng hè ấm áp, có khi chói chang rực lửa; của phía nam là những tia nắng hiếm hoi của mùa đông. Nắng còn ở trên môi cười, ánh mắt, và những tâm hồn sinh động, hạnh phúc.

Lẽ dĩ nhiên phải có những cơn mưa, bão tố, những ngày tuyết mù buốt lạnh; nhưng tất cả chúng ta đều biết, ẩn náu quanh mình luôn có những tia nắng rộn rã đón chờ.

Mời các bạn tham gia tạp chí tháng Bảy với chủ đề "Tháng Bảy và Nắng". Hãy cùng chia sẻ những vui buồn thường nhật. Truyện ngắn, tâm tình, tùy bút, thơ, nhạc, phim, ảnh - tạp chí hoan nghênh tất cả dạng sáng tác.

Hạn chót nộp bài: ngày 15 tháng 6 năm 2010

Địa chỉ về ban biên tập:
dlhproject@gmail.com

~