Điềm Trắng
Tiếp theo kỳ trước: Bóng Dương Cầm
Trong năm ngày cậu Bảy vắng nhà, con Hương đã gặp mợ Hai.
Không hẳn là mợ Hai, vì nó biết mợ đã mất lâu rồi. Lẽ dĩ nhiên nó không tin vào ba cái thứ ma quỷ. Nhưng hôm đó, sau buổi cơm chiều, khi tia nắng cuối cùng đã tắt hẳn và mảnh trăng 16 bắt đầu lơ lửng trên tàu lá cau, con Hương như thường lệ, mang cuốn sách luyện thi và cây đèn dầu lên chái hiên phía trên nhà. Gió mát rượi, thoang thoảng hương ngọc lan quyện mùi hoa bưởi và cái lành lạnh ngai ngái của hơi sương trên những tàu lá chuối khô. Không rõ vì sao, có lẽ do cả ngày hôm đó con Hương phải phụ ba má nó nhận giao chuyển hàng, nên nó thiếp đi lúc nào không biết. Cho tới khi nó giật mình tỉnh giấc do tiếng đàn từ nhà cậu Hai thì trăng đã đứng bóng trên mái nhà. Thoặt đầu, nó nằm im, mơ màng lắng nghe tiếng dương cầm, thỉnh thoảng là tiếng gió xào xạc, tiếng côn trùng trong bụi lá. Sau một hồi, nó quyết định qua nhà cậu Hai. Giờ này mà còn tiếng đàn nghĩa là mợ Bảy còn chưa ngủ. Nó định qua bển hỏi mợ một số việc về vụ trường lớp bên Mỹ. Mợ về đã lâu mà nó chỉ hỏi những chuyện không đâu.
Tôi đi tìm tôi, kỳ 4
Mùa mưa đến muộn.
Hạt mưa khoác lên mình chiếc áo trong suốt. Buồn rầu. Mưa vỡ toang. Mưa chơi vơi trên khuôn mặt lũ trẻ. Mưa theo gió. Mưa theo mây. Mưa từ đâu đến thì sẽ trở lại nơi bắt đầu.
Còn chúng ta sẽ về đâu?
Ma chay cho người cha xấu số vừa xong. Những chủ nợ hung tợn vây quanh hai đứa trẻ. Ngôi nhà. Vâng, ngôi nhà cuối cùng cũng phải ly tan.
-Thằng cha chúng mày thiếu nợ tao mười cây vàng đây này. Giấy tờ rõ ràng. Giờ tao đến xiết nhà. -Người đàn bà mập mạp cầm tờ giấy vô tri vói vào mặt Minh Khoa.
Tôi đi tìm tôi, kỳ 3
Chương 3: Gia Biến
Mùa xuân thứ ba của đứa con gái bé bỏng đang đến. Mới hôm nào thiên thần chào đời cất tiếng khóc oe oe trong vòng tay, giờ thì con bé đã chạy nhảy và vui đùa quanh vườn hoa hồng. Khu vườn ngập tràn sắc xuân. Cây mai tứ quý rụng lá chờ vài hôm nữa thôi sẽ thay một tấm áo vàng rực rỡ đón xuân. Khép đôi mi, Văn Rin cứ ngỡ mình trải qua một giấc mơ ngọt ngào. Hôm nào anh chỉ là một thanh niên trắng tay. Thế mà, giờ đây Văn Rin có một mái ấm: vợ đẹp, nhà cao, con ngoan... ”Thương yêu biết bao cuộc sống này” – Rin nghĩ.
-Ba... ba ơi, kiến cắn đau tay Ti. -Giọng con bé mếu máo chạy về phía anh.
-Đâu nào con gái, đưa ba coi. Mình vào nhà méc mẹ nha con. -Văn Rin ẵm con lên và hôn vào vết đo đỏ trên tay con gái.
Điệp vụ 538

Điệp viên 538 vừa bước vào văn phòng thì nhận được mật lệnh từ trung ương. Nhiệm vụ của cô là điều tra một vụ án liên quan đến một nhân vật lịch sử.
538 lập tức leo lên chuyến bay về căn cứ.
Để chuẩn bị cho nhiệm vụ này, 538 phải trải qua một tháng huấn luyện. Trong vòng thời gian này, cô phải học hiểu văn hóa của thập niên 30 và nhập vai vào nhân vật mà cô sẽ trá hình. Đồng thời, cô phải làm quen với cỗ máy thời gian, cách sử dụng, cũng như cách truyền tin về trung ương.

Tháng Chạp, 1932. Nhà họ Ngã.
Tờ mờ sáng, đám gia nhân trong bếp nhà họ Ngã đã bận rộn chuẩn bị buổi ăn sáng. Hôm nay có thêm ba người hầu gái mới được mang về. Một trong ba người là Hạ Lan.
Điềm Trắng
Phần I: Bóng Dương Cầm
Chiếc taxi dừng trước hàng rào dâm bụt đầy bụi. Bọn trẻ kéo nhau chạy ra cổng: "Đi coi mợ Bảy, tụi bây ơi!" Con Hương đang giặt đồ bên cạnh giếng nước, nghe tiếng kêu của bọn trẻ phía nhà cậu Hai, nó vội vàng đứng lên xỏ dép, quần ống cao ống thấp chạy theo.
Tới nơi, nó thấy một đám con nít anh chị họ đang lô nhô bu quanh đám người lớn. Cậu Hai tóc hoa râm, dong dỏng, nước da nắng cháy đang cười nói với một người đàn ông khoảng bốn mươi, trông quen mặt. Con Hương nheo mắt một hồi, nó mới nhận ra là cậu Bảy. Cạnh cậu là một cô gái còn trẻ, tuổi chừng hăm mấy, tóc dài quấn cao, đang cười với đám con nít. Nó nhón chân, định lách qua thằng Trí anh họ thì gặp ánh mắt cậu Hai.
-Lại chào cậu Bảy coi Hương! Làm gì lấp ló vậy mậy!
Tôi đi tìm tôi, kỳ 2
Chương 2: Định Mệnh
Ngoài kia, những ngọn sóng vẫn mải miết đuổi theo nhau. Cứ thế từng đợt sóng sau xô sóng trước và đã trở thành quy luật thiên nhiên bất biến.
Hai con người sánh đôi nhau trên biển, anh không nói và cô cũng yên lặng. Bầu trời đêm không một ngôi sao. Chỉ có vầng trăng khuyết đang trộm nhìn. Hai người chẳng xa lạ, không phải bạn bè mà cũng chưa phải là tình nhân.
- Huyền à, làm sao để có được trái tim của người con gái, có thể chỉ tôi không?
Văn Rin bất chợt thay đổi cách xưng hô với Nguyên Huyền. Tự đáy lòng anh đang nuôi một ngọn lửa mà ngay cả chính bản thân anh cũng không ngờ đấy là tình yêu.
- Ơ, Rin đang phải lòng em gái miền Tây nào rồi? Theo Huyền thấy cứ chân thành thì sẽ được, Huyền đáp.
Tôi đi tìm tôi, kỳ 1
“Em ơi...! Con gái, một đứa con gái… Anh có con gái rồi. Cảm ơn vợ yêu của anh. Anh yêu vợ lắm, anh yêu con gái bé bỏng của chúng mình!” Văn Rin đặt chiếc hôn nồng lên đôi má còn lấm tấm giọt mồ hôi của Nguyên Huyền sau khi trải qua cơn vượt cạn. Họ đón chào một sinh linh bé bỏng. Cả hai đã có đứa con trai đích tôn và bây giờ là con gái đầu tiên mà họ thầm ao ước. Và cũng từ đây sóng gió xảy đến với gia đình họ. Thân phận, tiền tài, vật chất, đạo đức… Dòng đời sẽ đưa họ về đâu?
Năm ấy, Văn Rin mừng đứa con gái nhỏ ở tuổi 30.