Nơi Ẩn Náu Mùa Hè
Dưới cánh máy bay, giữa tấm thảm xanh lục của núi đồi, làng mạc là viên ngọc đầm Nha Phu. Và trên dải bờ biển phía đông nam của tỉnh Khánh Hòa này tôi đã tìm thấy một nơi ẩn náu cho những ngày hè sắp tới.
Vừa ra khỏi sân bay Cam Ranh, tôi gặp một màu trắng tinh khôi, tưởng như ai rắc đường kính lên cả vùng này vậy. “Cát đấy,” người lái taxi giải thích; anh nói thêm rằng mỏ cát trắng Cam Ranh, với trữ lượng chừng trên 60 triệu tấn, là một trong những nguồn nguyên liệu quan trọng nhất Châu Á để sản xuất thủy tinh cao cấp.
Mũi Cù Hin là nơi rừng chạm biển, nơi quanh năm đá ngủ say trong tiếng sóng rì rào.
Gửi người tôi yêu
(Tặng A - tháng sinh nhật em!)
Ngày lễ tình yêu… thường lại không phải là ngày dành cho tôi. Từng có lần, dự định tặng một món quà cho mối tình đầu nhân dịp này, nhưng khi gặp lại khiến tôi từ bỏ ý định. Năm nay, tâm trạng ấy lặp lại. Không khí tình yêu vào ngày Tết càng thôi thúc bản thân muốn nói nhiều điều… với những người-đặc-biệt của tôi.
Gửi người tôi yêu!
Người tôi yêu không cần là một người được nhiều người yêu mến, không cần phải xinh xắn hay cầu kì trong cách ăn mặc, không cần phải khép nép hay dịu dàng trước mọi người.
Người tôi yêu chỉ cần là một người thật lòng yêu tôi, quan tâm tôi từ những việc nhỏ nhặt thường ngày; là người mỗi sáng chỉ cần nháy máy để tôi thức giấc, mỗi buổi trưa nhắc tôi ăn trưa đúng giờ, người cuối cùng nhắn cho tôi trước khi đi ngủ.
Bao giờ mới có tình yêu
Bao giờ mới có tình yêu? Câu hỏi làm nó luôn ray rứt.
Nó không come out, nó không đủ bản lĩnh. Nó sợ mẹ và em gái buồn. Em nó đang học đại học năm nhất. Nó thì vừa làm, vừa học, vừa lo cho em nên có yêu ai chắc cũng không dám thổ lộ. Họ sẽ cười chê nó: nghèo và không bản lĩnh. Nó sống cô đơn và chờ đợi một điều kỳ diệu. Tình yêu cũng đến nhưng vụt đi như tàn lửa trong cái lạnh buốt của mùa đông. Nó vẫn thế, nhỏ bé và cô đơn. Nó nhâm nhi từng chút nhạc Trịnh để tìm cái hồn của mình trong đó mỗi khi nó rảnh, nào là "ngoài phố mùa đông, đôi môi em là đóm lửa hồng…” để ấm lòng nó mỗi độ đông về. Hay “mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, chọn những bông hoa và những nụ cười...” Nó khen thầm nhạc sĩ Trịnh sao mà tài ba thế. Còn nó mỗi ngày vẫn vậy, độc hành trên con đường không ít khó khăn của mình, nó mong một điều kỳ diệu!
Thu Nhi
Con đường không còn em

Em! Một người vừa xa vừa gần, đến bây giờ tôi vẫn không thể hiểu em.
Tôi gặp em lần đầu ở ghế đá sân trường. Tôi chăm chú đọc sách, tai nghe phone với giọng ca âm ấm, khàn khàn của Khánh Ly. Em ngồi cạnh rồi khẽ bước đi, một chiếc lá vương theo chân em. Tôi vẫn không thấy quan trọng. Những ngày sau có người bạn chung lớp bảo rằng: ”Có một cô bé đặc biệt luôn đứng một mình và nhìn xa xăm, có vẻ tâm sự lắm." Bạn tôi quen em.
Từ đó tôi cũng lân la làm quen và thân với em.
Yêu em của ngày-hôm-qua
(Tặng A - tháng sinh nhật em!)
Một sáng cuối năm, đường phố Sài Gòn hôm nay cũng đỏng đảnh lạ, bầu trời mát mẻ hơn mọi khi, tâm trạng con người cũng trở nên lãng mạn hơn khi bắt gặp cơn mưa phùn trái mùa lất phất hiếm hoi xuất hiện tại khu đô thị đã trở nên khô cằn bởi nhịp sống vội của thời hiện đại. Dạo bước trên con đường đi làm chợt nghĩ về em... Đôi lúc nỗi nhớ cũng khiến con tim ấm áp lạ.
Mùa xuân trong đời
Tháng Chạp lại về trong sự tất bật mà cũng là niềm hân hoan của mọi người. Như cái ”đến hẹn lại lên”, cái nháy mắt tinh nghịch của thời gian và không gian, thời điểm kết thúc một năm chẳng khéo lại làm con người ta bàng hoàng chợt nhận ra một năm đã thật gần mà cũng thật xa. Có người sẽ đánh phào nhẹ nhõm, có người sẽ mãi còn tiếc nuối cho những kế hoạch vẫn hoài trong dự tính. Gì thì gì người ta vẫn hồ hởi đón một năm mới. Mà gì thì gì năm cũ cũng còn nhiều tâm sự được gói ghém lại cẩn thận và tạm cất vào sự lãng quên cần thiết.
Nó và người đàn bà
Khi nhận được tin tôi được giao cho viết một bài để đăng trên báo dành cho cộng đồng Les chúng ta, tôi rất vui và phấn khích. Niềm vui thật khó tả. Thật đấy!
Tôi có rất nhiều thứ muốn chia sẻ với các bạn. Từ chuyện tình yêu của gia đình Heo, chuyện bà hàng xóm, chuyện cười bò loanh quanh cho đến chuyện cuộc sống của những người dị tính như chúng ta, rất nhiều điều nhưng tôi chỉ có một bài viết, điều đó khiến tôi bắt đầu băn khoăn và lo lắng. Nên bắt đầu từ đâu đây? Từ tôi? Từ các bạn hay từ chúng ta?
Sự Chết và Tình Yêu Thương
Yêu thương.
Em là một trong hai học sinh gay siêng năng nhất trong lớp học của tôi. Tôi thích tính chân thật và hồn nhiên của em. Mỗi lần tan lớp, em lại gần tôi trò chuyện luyên thuyên có khi về lớp học, về gia đình em và về cả về vấn đề giới tính của em.
- Chị biết em là gay phải không? Một lần em hỏi.
- Sao em lại nghĩ rằng chị biết em là gay? Ừ, chị cũng đoán thế. Tôi mỉm cười.
- Qua cách chị nói chuyện em nhận biết.
- Em biết mình là gay từ khi nào? Em có nói với gia đình không?
- Em biết chứ, em sinh ra là vậy mà. Có lẽ gia đình em đều biết nhưng chẳng ai nói ra. Khi nào tốt nghiệp đại học, có công ăn việc làm ổn định em sẽ come out với gia đình.
- Gia đình em có phải là một gia đình hạnh phúc?