Sớ Táo Nương
Táo Nương: -Tét, tét, a lô, nick này có phải là Ngọc Hoàng thật không ạ?
Ngọc Hoàng: -Cha chả! Táo Nương phạm thượng! Gặp Ngọc Hoàng mà còn hỏi thật giả là sao?
TN:
Dạạạạ dạạạạ...
Cúi đầu thỉnh tội
Ngọc Đế bỏ qua
LezViệt nhà ta
Hết tiền đưa Táo
Nên thần đôn đáo
Tải xuống Xì Kai (Skype)
Từ mấy bữa nay
Gặp toàn hàng giả
Hàng giả cái mà hàng giả!
NH: -Ngươi nói hàng giả là như thế nào?
TN:
Dạạạạ
Thần search Ngọc Hoàng
Kết quả tràng giang
Cả ngàn nick name
Đều là Ngọc Đế
Thần hơi bỡ ngỡ
Không biết là ai
Nhấp chuột, say "hi"
Ai dè trật lất!
NH: -Khà khà, thì ra trần gian có nhiều người thích tên ta quá hen!
đêm
đêm ôm sách lên đàn thơ gọi gió
thổi từ ân ngữ ái đến tình nương
cùng sợi tóc lễ tơ hồng bỏ ngỏ
hẹn một ngày nhật nguyệt hội cùng tên
đêm bút mực đồng âm ngôn quyền quyện
vẫy thinh không cuồng vọng thách nhân loài
chấm ngòi đẩy trục càn khôn di chuyển
ngược vòng xoay, đôi ta đứng bên ngoài
đêm đối mặt tô viền son nương tử
tóc xõa dòng sông chảy mướt trần vai
trục càn khôn xoáy văng ngoài vũ trụ
người hội người, không ai oán thù ai
Bài thơ số 5
Người chẳng bà con, chẳng họ hàng
Chẳng cùng chung xóm, chẳng lứa trang
Người ta khác họ sao mà nhớ
Mơ mộng từng đêm thức với Trăng.
Người chưa tận mặt một lần nào
Ngôn từ trao đổi dạ xuyến xao
Tự hỏi bao giờ ta quyến luyến
Vần thơ "lành lạnh" của má đào.
Người chẳng ngọt ngào, chẳng...thân nhau
Chẳng mong chẳng đợi..., thế mà sao...
Nhiều đêm trăng tỏ cung đàn lạnh
Ta khảy cùng Trăng ngỡ má đào.
Âu Yếm
Nhỏ ơi, ta mất ngủ tối qua nè
Nhỏ biết tại ai? Nói ta nghe
Kìa, sao nhỏ thẹn quay đi thế?
Nhỏ không nói à? Ta nói nghe!
Tại tối hôm qua ta thức nè
Chờ Trăng rảnh rỗi ghé qua khe
Chờ gió mang thơ người ta gửi
Chờ hoài chẳng thấy, ta hờn ghê!
Tại tối hôm qua ta...thức mơ,
Mơ thấy Chiêu Quân lúc sang Hồ
Hớn Vương lã chã châu đưa tiễn
Ta tội hai người, khóc trong mơ!
Đêm Thánh
đêm thánh này em đã có anh yêu
mình không còn lẻ loi và đơn độc
quỳ bên nhau đôi ta cùng nguyện ước
chúa cho mình sẽ mãi mãi sánh đôi
dù hiện tai hay tương lai mờ tối
đã có anh thắp sáng cả cuộc đời
dù mai đây có vật đổi sao dời
em ước mãi đôi ta cùng chung bước
thơ đbt
23
lật từ xuất kiếm chém không
xẻ đôi hương lửa
mặn nồng phúy giây
gió cuồng xoáy tốc vách xây
ta lại dán từ
ép nét ẩn say
((lt))
Ghen!
Anh ghen với ngọn gió chiều
Tung bay tà áo nõn nà thân em
Anh ghen trong giấc chiêm bao
Em kêu ai đó ngọt ngào thiết tha
Anh ghen với đóa hoa quỳnh
Được em chăm sóc bao ngày bao đêm
Anh ghen với bút viết kia
Tay em nắn nót bao dòng yêu thương
Anh ghen, ghen với ai kia
Ghen luôn với nắng hôn làn da em
Có lẽ
Rồi có lẽ anh cũng là cơn gió
Lướt qua em trong giây phút ngọt ngào
Vì cũng bởi em thơ ngây dễ bảo
Giữa triệu người anh chẳng lẫn vào ai...
Rồi có lẽ mùa đông không còn đẹp
Khi bên em phố xá vẫn đông người
Khi thánh đường nhân loại vẫn cầu xin
Những hạnh phúc mỏng manh như lá cỏ.